ads

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013

KIÊU HÙNG TRONG BÃO


Kiêu hùng- khí chất bẩm sinh của nhân dân Việt nam mà đại diện là Thị Beo. Đặt thế nhằm đối lập với sự chết nhát của nhân dân xứ Mỹ.

Ai đời có cơn bão quèn, mà từ thị trưởng tới chủ hãng xe bus, hãng tàu điện ngầm…dặn  dò  nhắn nhe tán loạn tới từng thường  dân, từ hôm qua.

Mặc cmn cảnh báo, hôm nay quyết định sẽ ra đường xem bão.

Lòng long lanh reo vui, nhân dân ta ơi, Beo sắp cho toàn thể nước Mỹ biết thế nào là Kiêu hùng.

Đúng bước thứ 3 tính từ cổng, gió quật cây dù gẫy đôi. Quyết tiến lên phía trước dù phải ôm cây dù gẫy vì không có dù thì ướt. 3h chiều bão mới vào, 12h đường xá đã như chùa bà Đanh.



Kiêu hùng không độc hành trên con đường vô định khám phá tâm bão. Bên Beo còn có ông cụ vô gia cư gập mặt tránh gió tạt và một thằng chạy thể dục, chắc đông tiền  không nghĩ ra cách giữ nào tốt hơn là thi với bão xem thằng nào khỏe.

Gió ngày càng mạnh, tuyết ngày càng rơi dày. Gió cuộn tuyết thành những vòng tròn khổng lồ đuổi nhau trên đường. Thậm thụt trong tuyết, nặng gấp đôi đi trên cát. Một chú lái xe xúc tuyết rà xe gọi, Người đẹp ơi (dịch thế cho có văn chương), về nhanh không bão tới. Lại một ẻm cảnh sát rà xe bảo, Chị về đâu em chở, 15 phút nữa hết tàu và bus.
Mình, đại diện tiêu biểu của một dân tộc vĩ đại, đời nào dễ bị thuyết phục thế. Nhà chị đây, quơ đại tay giả nhời ẻm xong mới nhìn lên. Má ơi, một cái nhà thờ Hồi giáo của người Palestine. Vô đó giờ này chính cmn xác là dân vô gia cư. Ẻm nhoẻn cười chúc may mắn rồi hú xe zọt lẹ.

Giờ thì đến giày đi tuyết cứa vào gót. Mượn của gái đẹp, không phải giày mình, nó khổ thế.

Nhìn thấy tàu điện. Cũng băn khuăn mất gần nửa giây, giữ vững lập trường quan điểm với dù gẫy giày chật hay leo lên tàu, chuyến tàu cuối chở theo cơ hội về nhà.

Nhìn đồng hồ. Chợt nhận ra sự vô lí  của  đúng 1 tiếng  tự đày đọa mình khi chỉ cần 10 phút ngồi tàu là có thể đạt được hơn cả mục đích: ngắm bão. 
Tối kể chuyện, con cười như nghé. Hơi quê, gỡ gạc rất triết: mẹ đi một tiếng  chứ nước Việt mình, đi đúng kiểu đấy mất một thế kỉ. Lại còn chưa biết bao giờ mới về đến nhà cơ.
Thậm chí chẳng cần tàu, ngồi ngay trong cửa cũng thấy  tuyết trùm trắng thành phố vào lúc 4h chiều thế này

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét